Người Xây Dựng Hôn Nhân | Xây Dựng Nền Tảng – Chương 8.6

Chương 8.6: Viên gạch thứ 3: SỰ CHẤP NHẬN

wedding rings and flowers

Đến đây tôi thắc mắc không biết một thái độ tha thứ thích hợp có đủ để trung hòa hồi ức về sự xúc phạm hay không. Chúng ta thử xét xem việc gì sẽ xảy ra nếu Bill cố gắng lao động trong sự tin quyết rằng hồi ức của anh ta sẽ phai nhạt dần.

Nếu Bill thấy cay đắng, thất vọng, khó khăn của anh ta có liên quan đến việc đánh giá sai lầm sự kiện vợ anh thiếu chung thủy. Tình cảm cơ bản là bất mãn đã trở thành cay đắng, thì Bill hiểu sai rằng sự cố đó xảy ra cho thấy anh không đủ khả năng làm trọn chức năng đàn ông của mình. Thế thì để chữa khỏi cay đắng, cần đổi mới tư duy chứ không phải tái tận tâm nỗ lực . Sự cay đắng của anh vẫn còn đó, trừ phi anh học cách xem tội lỗi của vợ như một trở ngại đối với điều anh muốn, hơn là một đe doạ đến điều anh cần. Không có một số lượng “hành vi tha thứ” nào có thể biến đổi cay đắng thành thất vọng, vì nguyên nhân trực tiếp của sự cay đắng là do đánh giá sai lầm sự kiện, chứ không phải những hành vi đáp ứng sai lầm đối với sự kiện.

daisy-712892_960_720

Tuy nhiên,giả sử Bill cứ giữ quyết định tha thứ mà không sửa chữa sự đánh giá lầm lẫn của mình, thì điều gì xảy ra cho sự cay đắng? Nhiều người sẽ cho rằng những tình cảm phẫn uất nầy dần dà có thể bị dồn nén và họ cảnh báo nguy cơ những tình cảm ác hiểm nầy có thể bung ra bằng những phương cách khác. Nhưng theo như tôi hiểu về chức năng tâm lý, sẽ chính xác hơn nếu nói rằng ký ức về sự kiện bị đè nén, chứ không phải cảm xúc về sự kiện . Điều nầy rất quan trọng, dù có tính cách kỹ thuật.

Cảm tính không thể bị đè nén. Chúng ta có thể thất bại trong việc xả ra những căng thẳng của cơ thể được gọi là cảm tính, và điều nầy có thể được mệnh danh là”ức chế cảm xúc”; nhưng những cảm xúc- trạng thái mơ hồ của ý thức chủ quan- tự chúng không thể bị đè nén. Mặc dù cảm xúc không thể bị đè nén, nhưng tư tưởng lại có thể bị. Ký ức về sự kiện tạo nên cảm xúc có thể không được chú ý. Chúng ta chỉ việc loại nó ra ngoài tâm trí mình. Chúng ta có thể chọn không để ý đến sự kiện rắc rối, được thôi thúc bởi một nguyện vọng không muốn nếm trải nỗi đau do hồi ức gây ra. Càng thực hành, chúng ta càng thành thạo trong việc chọn lựa hướng đến những tư tưởng vui vẻ hơn ( hoặc ít nhất cũng đỡ đau khổ hơn).

55310

Nhưng việc ức chế làm được gì? Bao lâu Bill còn xem sự ngoại tình của Mary như là hủy hoại ý nghĩa của anh trong vai trò một người đàn ông, thì anh không nắm được ý nghĩa của việc tin cậy vào Đức Chúa Trời trong tình huống như thế này. Điều anh tin quyết rằng sự tôn trọng của Mary là chủ yếu đối với việc anh tự chấp nhận chưa bị thách thức, do vậy, mục tiêu đáp ứng nhu cầu qua một ai đó, không phải Chúa Giê-xu Christ sẽ vẫn ám ảnh anh.

Nhà tư vấn, khi chỉ hướng dẫn cho khách hàng cay đắng của mình nên quyết định tha thứ cho người bạn đời có lỗi, đã không thành công trong việc đẩy mạnh sự trưởng thành chỉ qua sự nương cậy vào Chúa mà thôi. Ong ta chỉ thành công trong việc cổ vũ cho một sự tiếp cận miễn cưỡng trong sự chăm sóc khiến đôi vợ chồng không đạt nổi mục tiêu hiệp một trong Christ. Tiềm ẩn bên dưới nỗ lực của Bill trong việc đối xử tử tế với Mary là ý thức trống rỗng rằng có gì đó không ổn. Càng cương quyết hơn thì chỉ là chiến lược bất toàn nhằm thúc đẩy sự hiệp nhất bao gồm sự chấp nhận thật sự. Cần có một sự đổi mới tâm trí – thay đổi việc đánh giá sự kiện gây hấn.

Nếu nghiêm túc tôn trọng quyết định tha thứ mà không thành công trong việc nêu lên những vấn đề về đè nén ký ức (những ký ức ngăn cản sức mạnh tạo nên những cảm xúc cay đắng) thì giải pháp là gì? Yếu tố thiếu mất chính là việc tái đánh giá sự kiện để xem Đ.C.T. nhìn nhận vấn đề ấy như thế nào – như là bất hạnh nhưng không liên quan đến sự an toàn và ý nghĩa của một người. Chuyển từ viễn cảnh sai lạc sang đúng đắn là trọng tâm của việc tha thứ.